Về quê thèm một chén sương sâm mát lành

Cho đến tận khi lớn lên, chân đi qua biết bao miền đất, nếm những món ăn đủ vị, tôi mới phát hiện thì ra chén sương sâm mát lành ấy lại có sức hấp dẫn vô cùng. Chẳng phải cao lương mỹ vị gì, thế mà nó lại ngon hơn hết thảy. Bởi vì trong đó đong đầy cả tuổi thơ.

Để mỗi lần rời quê lên phố, hình ảnh mấy đứa trẻ trưa hè rủ nhau đi hái lá sương sâm thi thoảng kéo về, đưa tôi về vùng trời bình yên.

Tuổi thơ và những ngày đi hái lá sương sâm rừng

Vùng quê tôi bạt ngàn rừng núi. Những ngày hè đến, thứ quà vặt dân dã được thiên nhiên ban tặng trải dài khắp đồi. Mỗi buổi chiều chăn trâu, tụi nhỏ đứa nào đứa nấy cũng làm một giỏ “chiến lợi phẩm” nào là sim, dủ dẻ, trâm rừng và không quên hái vài ba cọng sương sâm rừng.

Chúng tôi lùa trâu đi trước còn mình chậm rãi theo sau. Miệng nghêu ngao hát mấy câu không rõ lời, hay tay ôm lấy chiếc nón cời giữ chặt như một báu vật. Trong đó là những quả sim tím căng mọng, là dủ dẻ vàng ươm, trâm rừng và cả chùm lá sương sâm xanh mướt.

Nếu vô tình xin chúng một vài trái sim, chắc chắn bạn sẽ bắt gặp ánh mắt vô cùng kiên định cùng cái lắc đầu từ chối không hề nghĩ suy. Vậy mà khi đàn trâu đã lùa vào cổng, miệng đứa nào đứa nấy tím ngắt màu trâm, dủ dẻ và sim cũng chẳng còn được bao nhiêu.

Chiếc nón cời còn sót lại chỉ là những dây sương sâm màu xanh lá.

Sương sâm là cây rừng quen thuộc của người dân miền quê. Loài thực vật thân dây này thường mọc ở bụi bờ, nơi rừng hoang. Có hai loại phổ biến là lá trơn và lá lông. Dễ dàng nhận ra sự khác biệt nhờ vào màu sắc cũng như phần lông bám trên bề mặt lá.

Ở quê tôi đa phần toàn là sương sâm lông – loại lá tựa như hình trái tim. Ngày còn bé, lẻn vào rừng hái lá sương sâm đều chọn những lá xanh mơn mởn. Lũ trẻ chúng tôi cứ nhắm những lá non mà hái, thậm chí hái đoạn dây dài chỉ chừa lại mỗi gốc.

Lớn lên một chút, được má chỉ cho cách hái lá sương sâm rừng. Nên chọn những lá già có màu xanh đậm vì chúng sẽ cho ra thạch nhiều và đặc hơn so với lá non.

Để làm nên chén thạch sương sâm mát lành…

Tôi nhớ có quãng thời gian, cứ trưa hè đến, lũ trẻ trong làng lẻn nhau ra rừng hái lá sương sâm. Chúng tôi trốn đi trong yên lặng, sợ bị phát hiện nhưng lòng tràn đầy kích thích. Hình ảnh đòn roi của ba má níu chân chúng tôi lại, nhưng thứ thức ăn mát lành ngoài rừng hoang kia đang gọi mời hấp dẫn.

Tuổi thơ vậy mà vui.

Trưa hè nóng như đổ lửa, tiếng ve ve râm ran khắp đồi. Để đến khi về, ai nấy cũng đều có một bao lá sương sâm đầy ụ.

Quá trình làm sương sâm không quá cầu kỳ phức tạp mà trái lại vô cùng đơn giản. Sương sâm được rửa sạch rồi giã nhuyễn bằng cối đá to. Chúng tôi ôm rỗ lá xanh mướt xếp hàng chờ tới lượt. Người giã, người vắt. Đến khi mang về sương sâm đã đông cứng lại.

Cũng giống như đậu hũ, sương sâm ăn cùng với nước đường gừng là ngon nhất. Mà chẳng phải loại đường cát trắng như bây giờ. Đường phải là loại đường tán (có nơi gọi là đường bát, đường nâu). Hồi ấy chúng được bày bán la liệt khắp chợ.

Đường được nấu sôi đến khi tan hết, cho vào vài lát gừng tươi rồi chờ nguội hẳn. Thường má tôi sẽ cho vào một lọ thủy tinh để ngay căn bếp để khi cần dùng.

Chén thạch sương sâm với từng miếng được cắt vuông, cho vào đó một ít nước đường. Mùi gừng thoang thoảng dậy lên làm chúng tôi hít lấy hít để. Khi cho vào miệng, vị ngọt thanh của đường hòa lẫn với mùi lá sương sâm thơm dịu kích thích từng tế bào.

Ngoài ra bạn cũng có thể cho thêm ít đá. Sương sâm mềm mịn, dai dai mát lạnh tan vào nơi đầu lưỡi. Giây phút ấy, mọi giác quan đều như được phóng thích.

Món quà tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc

Sương sâm không chỉ là món quà vặt tuổi thơ mà còn giúp giải khát cơn nóng trưa hè. Những ngày oi ả, thưởng thức chén sương sâm mát lành cũng đủ làm cái nóng cùng bao mệt nhọc theo đó mà trôi đi.

Tôi không hiểu rõ nhiều về công dụng của thạch sương sâm. Chỉ biết người lớn trong làng thường bảo rằng thức ăn này có tính mát nên giúp thanh nhiệt, giải khát, mát gan cực kỳ hiệu quả.

Còn với những đứa trẻ ngây ngô từng lớn lên nơi rừng cỏ hoang dại, nơi có sương sâm mọc khắp đồi thì thức quà ấy lại mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Món quà được núi rừng ban tặng giúp chúng tôi lấp bụng trong cơn đói vì thèm chiếc bánh cái kẹo. Món quà ấy mang đến cho chúng tôi những nụ cười vô tư lự không dễ gì có được. Món quà ấy mang đến cho tuổi thơ tôi ngập tràn hạnh phúc!

Lớn lên rồi, tôi chẳng phải đi vào rừng xa để hái sương sâm rừng nữa. Ba lặn lội vào tận sâu trong rừng mang về nào là gốc sương sâm. Ba cẩn thận trồng chúng dọc theo bờ rào. Đến bây giờ nhà tôi đã có một vườn sương sâm đầy lá.

Ngày rời quê lên thị thành, thèm lắm một chén sương sâm thơm ngon. Thứ quà quê bình dị ấy trở thành thứ xoa dịu trái tim tôi giữa bôn ba cuộc đời. Thứ quà quê – đổi – lấy – những – nụ – cười!

Đọc thêm bài viết: Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại – như ngày hôm qua

5 bình luận

  1. Đọc xong nhớ tuổi thơ quá. Lũ nhỏ ở quê cứ mang về cả bọc mỗi lần đi rừng rồi lại tụm năm tụm bảy lại giã giã vắt vắt. Món này ngon, mát, thanh nhiệt. Cảm ơn bài viết của bạn, bài viết hay lắm <3

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

7 công cụ miễn phí để vận hành blog hiệu quả

Trong thế giới mà blog phát triển rực rỡ như bây giờ, ngoài việc có kỹ năng viết tốt, chiến lược quảng cáo blog bài bản thì bạn cần phải học cách làm cho blog trở nên nổi bật, thu hút nhiều độc giả hơn. Có hàng trăm công cụ

Đọc tiếp

9 kỹ năng cơ bản dành cho mọi người viết

Bạn đã có bao nhiêu kỹ năng cơ bản trong số các kỹ năng dưới đây? Bạn tự tin về gì nhất và cần bổ sung điều gì? Đầu tiên hãy thử đọc bài viết này, sau đó thực hành áp dụng những gì mình còn thiếu để viết tốt

Đọc tiếp

Đặt câu hỏi tới Dương