Nhiều năm trước, mình tham gia nhiều cộng đồng và chia sẻ những câu chuyện vụn vặt của bản thân, vô tình những bài viết được các bạn độc giả yêu mến và hưởng ứng tích cực. Sau này, khi không hoạt động sôi nổi trên các hội nhóm mạng xã hội, mình lui về viết tại góc nhỏ duongstory.com. Để không bị lãng quên những bài viết ngày xưa, mình góp nhặt, đăng tải lại trên trang web này. Tổng hợp 10 bài viết lách mẫu dưới đây mong rằng sẽ cho bạn thêm ý tưởng để sáng tạo.
Tổng hợp những bài viết mẫu của mình:
Bỏ túi 10 bài viết lách mẫu đa dạng chủ đề giúp bạn sáng tạo với con chữ (phần 1)
Bỏ túi 10 bài viết lách mẫu đa dạng chủ đề giúp bạn sáng tạo với con chữ (phần 2)
Bỏ túi 10 bài viết lách mẫu đa dạng chủ đề giúp bạn sáng tạo với con chữ (phần 3)
Bài 1: Viết về chủ đề gây tranh cãi

Mình thích đọc truyện ngôn tình. Hơn 10 năm đọc đủ các thể loại từ hiện đại, cận đại, trinh thám, đến hiện tại dù mình không còn đọc nhiều nữa, nhưng nếu ước tính số sách đã đọc qua có lẽ lên đến hàng trăm.
Và khi chia sẻ những điều này, mình từng nhận được vô số câu cảm thán kiểu:
– Truyện ngôn tình vô bổ lắm, có gì đâu mà đọc!
– Đọc xong rồi bị ảo tưởng, cứ mơ mộng hoài!
Nhiều đến mức mình không dám chia sẻ sở thích này trên mạng xã hội hoặc là thổ lộ với ai. Những bạn không đọc truyện ngôn tình sẽ cho đây là thể loại rẻ tiền. Còn mình, ngôn tình giúp mình hiểu hơn về tình yêu, về những giá trị tốt đẹp của con người và nhiều điều khác nữa.
Có một bộ mình đọc rất lâu, tựa đề là Với tay bắt lấy vì sao. Câu chuyện kể về hành trình đi tìm công lý của nữ chính – một nạn nhân trong vụ cưỡng hiếp. Sau nhiều lần đấu tranh, khó khăn có, nước mắt có, cuối cùng kẻ phạm tội cũng bị chịu sự trừng phạt của pháp luật. Còn nữ chính tìm được người chấp nhận cô ấy.
Qua câu chuyện đó, mình học được gì?
Mình thấu hiểu được những khắc nghiệt của xã hội, đồng tiền có thể đổi trắng thay đen, biến người có tội thành vô tội.
Mình học được sự mạnh mẽ của nữ chính trong hành trình tìm lại công lý, cho dù hành trình ấy có lúc vô cùng cô đơn và lạc lõng.
Mình nhận ra, dù bạn có không hoàn hảo thế nào, vẫn có người yêu thương bạn. Người ấy không sớm thì muộn sẽ xuất hiện, nâng niu cả những tổn thương bạn từng gánh chịu.
Mình biết nuôi dưỡng ước mơ, hy vọng, tin tưởng rằng mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp hơn. Không phải hôm nay thì là ngày mai, không phải năm này thì sẽ là năm nữa. Miễn là chúng ta luôn tiến về phía trước.
Mình đọc ngôn tình để giải trí, thư giãn, vừa là để học hỏi, giúp mình trở nên tốt hơn.
Trước đây, có một bạn nhắn tin hỏi mình rằng mình đã cải thiện vốn từ viết lách như thế nào. Sau khi trả lời một loạt các phương pháp, mình còn nói thêm nhờ đọc truyện ngôn tình nên vốn từ vựng giàu hơn, cách hành văn cũng hay hơn.
Mình cũng khám phá nhiều món ăn truyền thống của dân tộc nước bạn. Ví dụ như màn thầu, thịt om cà tím, gà hầm nấm, đậu hũ Tứ Xuyên,… Hơn nữa mình còn khám phá thêm các văn hóa độc đáo, các địa danh nổi tiếng.
Mình nghĩ ngôn tình không có lỗi, lỗi là ở cách chúng ta chọn lọc, tiếp thu. Ngôn tình hay bất cứ quyển sách nào cũng đều có giá trị, điều quan trọng chúng ta rút ra bài học trong đó là gì.
Xin mượn một đoạn văn của tác giả Dũng Phan để kết bài viết này: “Tất cả mọi thứ tồn tại đều có ý nghĩa của nó, đặc biệt lại là sách – một người bạn. Hãy nhớ, những năm tháng đọc sách sẽ tạo nền tảng cho bạn, chúng nằm sâu trong một góc nhỏ, để một ngày nào đó bạn gặp chúng trong cuộc sống, sẽ lấy ra được điều cần phải lấy.”
Đọc thêm:
Xuất bản sách tuổi 30: Mình đã làm những gì?
Cách mở rộng vốn từ viết lách bằng Từ điển tiếng Việt
10 cuốn sách hay về viết lách nhất định bạn không thể bỏ qua
Viết từ số 0 – Cuốn sách về viết lách nên có trên kệ sách nhà bạn
Bài 2: Viết một thông điệp tích cực cho bản thân

Bạn đã trải qua cảm giác ấy chưa? Cảm giác khi có ai đó giỏi hơn khen ngợi, bạn sẽ ngờ vực về bản thân. Bạn sẽ đọc đi đọc lại bài viết, hoang mang tự hỏi họ khen có thật lòng không. Bạn tự ti và cho rằng mình không xứng nhận được lời khen đó.
Có một lần, mình nhắn tin cho một bạn tác giả để bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình đối với bạn về một bài viết của bạn mà mình vô tình đọc được. Trong bài, bạn sử dụng nhiều từ ngữ hay, cách trình bày gãy gọn, diễn đạt đúng trọng tâm. Thế là sau khi nhận được tin nhắn, bạn viết lên trang cá nhân rằng, bạn ấy sửng sốt vô cùng bởi vì khi xem trang cá nhân của mình, bạn ấy thấy những bài mình đăng hàng ngày thấm đẫm cảm xúc mà vẫn nhẹ nhàng, êm ái giống như lời tự tình. Bạn còn tự hỏi, lý do nào để một người viết tốt như thế lại ngưỡng mộ người khác?
Mình đọc được, thế là viết một bài dài để trả lời cho câu hỏi đó.
Nếu có một ai đó giỏi hơn, nổi tiếng hơn khen bài viết của bạn, thì đó là chuyện hoàn toàn bình thường.
Có thể người ấy thích phong cách viết độc đáo, thú vị của bạn.
Có thể người ấy thích một câu văn nào đó trong bài khiến họ day dứt và tâm đắc mãi không thôi.
Có thể người ấy tìm được bài học, thông điệp mà bạn gửi gắm; hoặc tìm thấy động lực để làm một điều gì đó hoặc để thay đổi bản thân.
Có thể người ấy cảm phục vì con đường bạn đã đi qua, khâm phục những khó khăn bạn gặp phải, câu chuyện bạn đối mặt thế nào. Và qua lời kể chân thật gần gũi, độc giả muốn đọc bài của bạn nhiều hơn nữa.
Có thể bạn nghĩ rằng mình viết chưa đủ hay, chưa đủ lay động lòng người thì sẽ chẳng có ai thích. Sự thật đôi khi không phải thế. Biết đâu trong đó vẫn có người lẳng lặng đọc hết dòng chữ bạn viết, yêu thích câu chuyện của bạn, bị cuốn vào trong ý tưởng bạn vẽ ra.
Tựa như mình, dù chỉ là một người viết bình thường, viết những điều bình thường. Có thể bài của mình không hay, không xuất sắc, nhưng mình tin trong số những độc giả đã từng ghé qua duongstory.com, cũng sẽ có bạn thích đọc.
Bài 3: Viết về số 0

Năm 1993, ba mẹ mình lấy nhau, người đời gièm pha “Cái thằng đó chẳng có gì cả mà cũng lấy vợ”. Hai nhân vật chính thì chỉ biết cười cho qua, vì mâm quà chỉ có trầu cau và chai rượu trắng, căn nhà trống không, vàng bạc cũng không nốt. Số tiền dành dụm bấy lâu nay vừa đủ để soạn vài mâm tiệc cưới, còn lại… là 0.
Gia tài mẹ mang đến nhà chồng chẳng có gì ngoài em bé đang mang trong bụng – là chị gái mình. Ngày đầu tiên làm dâu, hàng xóm nhìn vào căn nhà trống không rồi nói với mẹ rằng nhà cửa thế này thì phải cố gắng nhiều lắm. Mẹ im lặng gật đầu.
Nếu nhìn theo cái cách người đời nghĩ, ba mẹ mình năm ấy chẳng có gì cả, là con số 0 tròn trĩnh. Thế nhưng, nhìn về mặt tích cực khác để thấy rằng:
Ngày lấy vợ, ba là một con số 0. Nhưng cái ba có là hy vọng, là tương lai, là niềm tin để xây dựng một gia đình. Để rồi từ số 0 ấy, thành số 3 (một gia đình có ba, mẹ và chị gái – em bé trong bụng mẹ) và bây giờ là số 5 (có thêm mình và em trai nữa).
Ngày mẹ lấy ba, mẹ chẳng có gì mang theo. Nhưng mẹ mang theo mầm sống, là hy vọng của mẹ. Mẹ biết rằng từ mầm sống ấy, mẹ có thể làm tất cả để có thể nuôi con, dù không thể mang đến cho con một cuộc sống giàu sang thì vẫn cố gắng để đủ cơm ăn áo mặc.
Và mẹ đã làm được, để rồi ba chị em mình được đến trường, đến vùng đất hứa để thực hiện ước mơ còn dang dở. Để giờ ba đứa con của mẹ đều hạnh phúc, đều chưa làm mẹ lo lắng hay bận lòng.
Như một câu nói mà mình từng đọc, “Số 0 là nơi bắt đầu tất cả. Nếu không xuất phát từ đó thì chẳng có thứ gì được sinh ra, và chẳng có thứ gì đến đích cả”.
Tựa như bạn hay cả mình, chúng ta đều đi từ con số 0 từ những ngày viết đầu, không kinh nghiệm, không có khách hàng, không thu nhập. Để rồi nhờ cố gắng, vì nỗ lực, chúng ta biến số 0 thành 0,1 rồi trở thành số 1 hoặc số 10,…
Thật ra số 0 không đáng sợ, điều đáng sợ là chúng ta không muốn bước thêm một bước nữa để số 0 thành số 1 hoặc nhiều hơn thế nữa.
Chúng ta bắt đầu từ số 0 nhưng đừng biến mình thành số 0. Chúng ta hiện tại không có gì cả nhưng đừng để mình mãi mãi không có gì, bạn nhé.
Sau khi đọc xong 3 bài viết lách mẫu này, bạn có hào hứng muốn viết gì đó không? Vậy thì thử lấy giấy bút và viết một chủ đề nào đó gây tranh cãi hoặc viết một thông điệp tích cực cho bản thân, đừng ngại chia sẻ bài viết lên cộng đồng Ngày đẹp trời để viết để mình cùng đọc nhé.