Lúc trước, bạn của mình từng hỏi một câu thế này: “Những lúc suy sụp nhất, bạn không thể gào thét, không khóc lóc hay làm loạn, cũng không tìm đến chất giải tỏa cảm xúc…? Bạn đã vượt qua bằng cách nào?”. Mình không mất nhiều thời gian để suy nghĩ, trả lời luôn là: Viết.
Không phải là một bài viết chỉn chu đầy ý tứ. Mà là những câu chữ lộn xộn, rối ren như chính tâm trạng mình lúc đó. Mỗi dấu câu được gõ xuống, như một tiếng thở dài nặng nhọc được trút bỏ. Có lẽ vì vậy, khi đọc cuốn sách dành cho người viết mang tên Viết từ số 0 của tác giả Hải Dương, mình dừng lại rất lâu ở nhiều trang sách. Vì mình bất giác bắt gặp bản thân đâu đó trong những dòng chữ ấy.
Viết từ số 0 – Nơi bắt đầu của tiềm năng vô hạn

Mình từng nghĩ rằng, chỉ những ai viết hay mới có thể viết mỗi ngày. Nhưng cuốn sách này lại mở ra một sự thật vô cùng giản dị: Viết luôn bắt đầu từ những câu chữ giản đơn, như việc ghi lại một ngày bình thường.
Giống như cuốn sổ nhỏ của mình hồi tiểu học, nơi mình hí hoáy ghi lại những vụn vặt mỗi ngày: Hôm nay được điểm 10 môn Toán, chiều qua bị mẹ mắng hay cuối tuần vừa rồi đã mua được món đồ chơi yêu thích. Ngày đó, làm gì đã biết viết như thế nào là hay, nhưng những trang giấy cứ kín dần chữ theo năm tháng. Câu từ cũng dài hơn, nhiều hình ảnh và cảm xúc hơn.
Mình đọc rất lâu một chuyện được tác giả chia sẻ, về chị học viên viết bài ghi lại hành trình làm mẹ khi em bé tròn 2 tuần tuổi. “Mẹ lại ngắm em ngủ say, thi thoảng lại tự nhiên cười mỉm thỏa mãn, khi thì nhăn mặt đến kỳ. Chiều em thêm một chút vậy nha. Bởi mẹ biết, rất nhanh thôi, trước cả khi mẹ có thể nhận ra… con sẽ không còn nhỏ để mẹ có thể ôm trọn nữa rồi!”. Những câu đơn giản, chẳng có lời nào là yêu, nhưng mình lại cảm nhận được tình yêu ngập tràn ấy. Mình có đưa những dòng này, cho mấy người chị đã có con để đọc. Ai cũng vừa đọc, vừa cười, như nhìn thấy mình ở đó.
Gió ngược chiều diều mới bay được cao
Ở phần tác giả đề cập đến những vấn đề thường gặp khi viết, mình nhận ra, hầu hết rào cản lớn nhất không đến từ kỹ thuật mà đến từ nỗi sợ của chính bản thân. Sợ viết không hay, sợ bị chê, sợ bị đánh giá,…
Chúng ta luôn ngập ngừng rất lâu trước khi chia sẻ câu từ của mình ra cộng đồng bởi một suy nghĩ rất quen thuộc: Mình viết vậy có ai đọc không?
Khi đọc những câu chuyện ở phần này, mình cũng đã gật gù, thì ra mọi người đều giống mình ở lần viết đầu tiên. Là vấn không phải của riêng ai cả.
Điều đáng sợ không phải là chúng ta viết sai, mà là không dám viết. Vì cứ mãi trốn trong chiếc vỏ ốc an toàn ấy, chẳng ai biết được ta sai hay đúng. Chính ta cũng chẳng bao giờ biết được mình có thể đi xa đến đâu.
Viết là hành trình trưởng thành của con chữ

Những gợi ý về phương pháp luyện viết là một trong những phần mình khá thích thú trong Viết từ số 0. Bởi ở đây chỉ có những câu chuyện chứ không phải những công thức khô khan hay quy tắc cứng nhắc.
Viết giống như một hành trình riêng của mỗi người, và có vô vàn những lối rẻ nhỏ dẫn đích cuối cùng. Không có con đường dành riêng cho tất cả, điều quan trọng là chúng ta tìm được cách phù hợp với chính mình.
Ngày trước, mình viết rất nhiều, nhưng suốt một thời gian dài, câu từ vẫn lộn xộn và đầy lỗi. Ý tưởng thì có đấy, nhưng bài viết lại chẳng có đầu có cuối.
Từ khi thử áp dụng vài gợi ý trong cuốn sách này, những bài viết của mình đã có sự thay đổi. Có cấu trúc rõ ràng, có nội dung và thông điệp cụ thể hơn.
Viết cũng giống như hành trình chúng ta trưởng thành, cũng cần thời gian, cần vấp ngã, cần sai để sửa.
Đọc thêm:
7 bí kíp viết lách cho người mới bắt đầu
Vì sao mình viết mỗi ngày dù đã làm nghề hơn 5 năm?
Cách mở rộng vốn từ viết lách bằng Từ điển tiếng Việt
Tiếng Việt giàu đẹp: Nâng cấp vốn từ bằng cách bỏ túi những từ tiếng Việt xưa cũ ngày nay ít dùng
Khi sở thích cũng có thể tạo ra thu nhập

Trước đây, viết từng là sở thích của mình. Đó như một nơi trú ẩn, nơi để giãi bày cảm xúc mà không sợ ai phán xét. Nhưng khi kiếm được khoản thu nhập đầu tiên từ việc viết, mình nhận ra. Con chữ không chỉ có giá trị cảm xúc, mà còn mang lại giá trị thực tế.
Ở phần “Một số gợi ý viết kiếm tiền” trong cuốn Viết từ số 0 sẽ không vẽ ra viễn cảnh màu hồng, cũng không có những lời hứa hẹn lấp lánh. Chỉ có những câu chuyện về sự kiên trì với đam mê của chính mình. Cố gắng làm tốt những gì mình thích, thành quả sẽ đến vào một ngày đẹp trời.
Không chỉ là một cuốn sách mà là sự đồng hành
Điều mình thích nhất ở Viết từ số 0 đó chính là cảm giác được đồng hành chứ không phải là bị dạy những bài học giáo điều.
Sau mỗi câu chuyện là một bài học nhỏ, là một bài tập thực hành. Không áp lực, không nặng nề, không rập khuôn. Cuốn sách đúng kiểu vừa đọc, vừa chơi, vừa trải nghiệm với con chữ của chính mình.
Mình ấn tượng với câu chuyện về bạn Giang Hải Yến, du học sinh tại Hàn Quốc. Dù bận rộn với việc học và làm thêm, bạn vẫn hoàn thành cuốn tiểu thuyết ngôn tình đầu tay của mình. Thì ra, chỉ cần là việc mình thích, chúng ta sẽ luôn có cách để hoàn thành nó một cách tốt nhất.
Viết từ số 0 không phải là một cuốn sách giúp mình viết hay hơn chỉ sau một đêm. Nhưng đã khiến mình nhìn lại hành trình viết của bản thân theo một cách khác. Viết là một cách để hiểu chính mình hơn, biết ơn cuộc sống hơn, giữ lại những kỉ niệm, hoặc đơn giản là để nhẹ lòng hơn. Một bài viết hay, luôn bắt đầu từ con chữ đầu tiên.
Bạn từng viết bao giờ chưa? Không cần một bài viết dài, chỉ là vài dòng trạng thái, đôi ba câu cảm xúc lúc đêm muộn? Nếu từng viết, điều gì khiến bạn dừng lại? Hãy thử mở cuốn sách dành cho người viết của tác giả Hải Dương, có thể bạn sẽ tìm được câu trả lời cho mình.
Tác giả bài viết: Lam Hi
Bài viết của Lam Hi thuộc bản quyền của duongstory.com. Lam Hi là học viên khóa học Viết từ số 0 của mình và hiện đang là một người viết tự do và là admin của cộng đồng Ngày đẹp trời để viết do mình sáng lập.