Mình đã nghe nhiều người kháo nhau rằng: “Đam mê thì phải kiếm ra tiền thì mới lâu bền”. Nhưng mình nghĩ không phải mọi đam mê đều phải quy ra vật chất như thế. Mình theo đuổi một sở thích, một đam mê đơn giản là vì mình thích, nếu kiếm ra tiền thì càng tốt, nếu không thì cũng chẳng sao. Và mình cũng đã tìm ra điểm chung đó ở cuốn sách cho người viết Viết từ số 0.
Viết không chỉ dành cho người làm nghề
Mở đầu của cuốn sách là chương: “Vì sao bạn viết?”. Đây là phần mình thích nhất, vì đơn giản là vì mình thấy bản thân trong đó. Khi đọc chương này, mình biết viết lách có thể bắt đầu từ những lý do rất bình dị: để chia sẻ niềm vui, để chữa lành tổn thương, để lưu giữ kỷ niệm, để nuôi dưỡng lòng biết ơn,… Và xa hơn là viết lách để xây dựng thương hiệu, để kiếm tiền.
Với mỗi lý do, tác giả Hải Dương lại kể câu chuyện của chính bản thân, của các học viên và những khách hàng mà chị có cơ hội đồng hành. Mình đặc biệt ấn tượng khi tác giả kể về một học viên – một người phụ nữ đang sống ở nước ngoài, muốn học viết chỉ vì lý do đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc: “Tại chị yêu tiếng Việt đó em!”. Đúng thật, một cuốn sách cho người viết tử tế không cần dạy bạn làm giàu bằng chữ, mà trước hết phải chạm được vào tình yêu ngôn từ của bạn.
Bước đầu tiên luôn là bước khó nhất

Dù là dân content nhưng cũng có những ngày mình bí ý tưởng, có khi cả buổi sáng chỉ viết được tiêu đề và phần mở đầu. Vậy nên mình hiểu cảm giác khi người mới muốn viết nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Và để mở đường cho những ai đang như mình, Viết từ số 0 – một sách cho người viết thực thụ đã mang đến cách tiếp cận nhẹ nhàng, trong đó có thể kể đến những phương pháp như:
– Viết ngắn trong 5 phút
– Trút bầu tâm sự qua nhật ký
– Thực hành viết biết ơn
– Viết liệt kê đơn giản
– Viết châm ngôn
– Luyện viết tam đề
– Copyworking – Ghi chép từ hay, ý đẹp
– Viết theo kỹ thuật “Show, don’t tell”
Nhưng đừng nhầm tưởng là phải áp dụng tất cả thì mới viết giỏi. Mình và bạn có thể tùy chọn một vài cách phù hợp với bản thân.
Mình đã viết nhật ký trên Google Docs gần hai năm nay. Có bài dài, có bài ngắn, có chuyện liên quan đến cuộc sống cá nhân, có chuyện thì kể về công việc, bao nhiêu hỷ nộ ái ố đủ cả. Ngày mới bắt đầu, mình chẳng biết viết gì, vì mình thấy cuộc sống hàng ngày quá đỗi bình thường: thức dậy, đi làm, tan làm, nấu ăn, đi ngủ và vòng tròn ấy cứ lặp đi lặp lại.
Nhưng càng viết, mình càng nhận ra cuộc sống của mình không nhàm chán đến thế. Có hôm mình gửi kế hoạch nội dung thì được khách duyệt ngay, nhưng cũng có những ngày phải sửa đi sửa lại rất nhiều. Có hôm đi chợ gặp cô bán rau siêu dễ thương, có hôm thì quay cuồng với deadline nên đành đặt đồ ăn cho tiện.
Cứ thế cho đến bây giờ thì viết nhật ký đã thành thói quen của mình rồi.
Đọc thêm:
Q&A: 10 câu hỏi về công việc chấp bút sách (ghostwriting)
10 cuốn sách hay về viết lách nhất định bạn không thể bỏ qua
Chọn thể loại nào để viết sách: tự truyện, hồi ký hay nhật ký?
Q&A: Những điều khách hàng muốn biết về cây viết chấp bút Hải Dương
Trăm hay không bằng tay quen

Mình vẫn thường ví chuyện viết lách như nấu ăn, cùng nguyên liệu và công thức chế biến, nhưng mỗi người sẽ nấu ra món ăn có hương vị riêng. Vậy nên mình cứ tập nấu, tự gia giảm nguyên liệu, điều chỉnh theo khẩu vị, thêm vài thành phần bí mật để tạo nên hương vị độc nhất của món ăn.
Và viết lách cũng như các kỹ năng khác, đều cần luyện tập thường xuyên để đạt đến mức độ thành thạo. Như nhà bác học xuất chúng Albert Einstein đã từng nói: “Thiên tài chỉ có 1% là bẩm sinh và 99% là rèn luyện”. Mình nghĩ đó cũng là tinh thần xuyên suốt của bất kỳ cuốn sách cho người viết nghiêm túc nào: không hứa hẹn phép màu, chỉ có sự luyện tập.
Ngày đầu tập viết chữ, mình đâu ép bản thân phải viết được hết bảng chữ cái. Ngày đầu tập đi xe đạp, mình đâu thể ngồi lên yên xe là đạp xe được ngay. Ngày đầu học viết content, có ai ép mình phải nắm hết các kỹ thuật viết hoặc viết được bài mấy ngàn từ đâu. Thế mà sau đó, mình vẫn viết được chữ, vẫn tự đi xe đạp, vẫn tiếp tục viết lách đến tận bây giờ.
Nhưng việc duy trì luyện tập trong nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm chưa bao giờ là dễ dàng. Trong Viết từ số 0, tác giả cũng đã thành thật chia sẻ rằng sự kiên trì và kỷ luật của chị ấy bắt đầu từ nỗi sợ:
“Tôi sợ không có việc để làm.
Tôi sợ bị thụt lùi, khi người khác tiến lên còn mình thì giậm chân tại chỗ.
Tôi sợ làm gánh nặng ở tuổi ba mươi, cái tuổi mà mình đáng ra sẽ là chỗ dựa cho người khác chứ không phải gánh nặng.”
Có người làm đến cùng vì đam mê, có người vì chẳng còn lựa chọn nào khác và cũng có người như tác giả – chiến thắng nỗi sợ để đạt được thành tựu như hiện tại. Mình cũng đang trên hành trình viết và luôn tự nhủ với bản thân là:
Vì ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó.
Vì người giỏi cũng từng là người dở.
Vì kiên trì ắt được đền đáp nên hãy cố gắng thêm chút nữa nhé.
Từ ngày bén duyên với con chữ, mình mới nhận ra bản thân mong muốn được chia sẻ nhiều đến thế. Mình vui sướng khi phát hiện ra một từ vựng tiếng Việt mới giúp bài viết thêm “nghệ”. Mình thể hiện suy nghĩ và tình cảm thông qua các bài viết về gia đình, bạn bè và đồng nghiệp – điều mà mình khó có thể tỏ bày trực tiếp. Cũng nhờ viết lách, mình nhớ lại mấy chuyện hồi xửa hồi xưa với vô vàn kỷ niệm và bài học đáng nhớ.
Vậy nên nếu bây giờ mình không thể mưu sinh bằng nghề viết thì mình vẫn sẽ viết, song song với làm một nghề khác để nuôi sống bản thân. Cảm ơn cuốn sách Viết từ số 0 – một người bạn trong lành giữa rừng sách cho người viết hiện nay và tác giả Hải Dương đã tiếp thêm sức mạnh để mình tiếp tục gắn bó với con chữ.
Tác giả bài viết: Lê Nga
Bài viết của tác giả Lê Nga thuộc bản quyền duongstory.com. Lê Nga là học viên khóa học Chấp bút sách của mình và hiện đang làm việc trong lĩnh vực viết lách. Bạn có thể kết nối với Lê Nga qua trang cá nhân: Lê Nga