Trở thành học sinh giỏi Văn từ một “chiếc vé vớt” và hành trình viết 10 cuốn sách

Mình còn nhớ rất rõ, đó là giờ Ngữ Văn của năm lớp 6, cô giáo đứng lại trước bàn của lớp phó và khẽ gợi ý bạn ấy vào đội tuyển Văn. Mình nghe vậy nhưng chỉ biết cắm cúi ghi chép, vì biết điều cô giáo vừa nói chẳng liên quan đến bản thân. Rồi lớp phó lắc đầu và bất ngờ, bạn chỉ tay về mình. Khoảnh khắc ấy đã mở đầu cho tình yêu với con chữ, để mình trở thành học sinh giỏi Văn và bước tiếp đam mê viết hơn 10 cuốn sách. 

Câu chuyện về chiếc vé vớt

Thông thường vào đầu năm lớp 6, các cô giáo bộ môn sẽ thực hiện chiến dịch “săn đầu người” càng sớm càng tốt, để có một đội hình trong mơ và ôn luyện để đi thi học sinh giỏi cấp huyện. Và nếu đạt giải, bạn sẽ được cân nhắc để thi tiếp vào năm sau, năm sau nữa. Đó là câu chuyện phổ biến ở thời kỳ của mình.

Trở thành học sinh giỏi Văn từ một “chiếc vé vớt” và hành trình viết 10 cuốn sách
Nguồn ảnh: Cht Gsml, Unsplash

Trong buổi học Văn, cô giáo đã ngỏ ý mời bạn lớp phó học tập của lớp vào đội tuyển. Cô đã có 2 gương mặt ưng ý, chỉ còn thiếu một bạn. Thế nhưng bạn lớp phó từ chối vì bạn muốn vào đội tuyển môn Tiếng Anh. Và bạn đã giới thiệu mình. Khoảnh khắc ấy, tim mình như ngừng đập. Mình vừa vui vừa lo lắng, vui vì có cơ hội nhưng lo lắng không biết có làm được không.

Nhưng, không phải cứ lớp phó giới thiệu thì mình sẽ nghiễm nhiên được chọn. Mình cùng với vài bạn khác phải trải qua một kỳ thi thử để tìm ra mảnh ghép cuối cùng của đội tuyển. Ngày nhận kết quả, mình vỡ òa vì đạt điểm cao nhất. Khoảnh khắc chính thức trở thành học sinh giỏi Văn, đó là điều mà mình chưa từng dám nghĩ đến. Cô giáo nhận xét rằng, bài của mình không quá xuất sắc, nhưng vì có một câu đinh khiến cô ấn tượng. (Thực ra đến ngày hôm nay, mình không còn nhớ đã viết gì). 

Và nhiều năm liền là học sinh giỏi Văn

Năm đó, mình đi thi học sinh giỏi Văn cấp huyện và đạt giải. Và thế là, những năm tháng còn là học sinh cấp 2, tên của mình luôn luôn nằm trong đội tuyển Học sinh giỏi Văn của trường và được cử đi thi huyện, tỉnh. Hễ năm nào đi thi, mình cũng đều đạt giải, chưa từng có ngoại lệ.

Tình yêu Văn học dần dần chảy trong người một cách tự nhiên. Mình thích đọc, thích viết nhiều hơn. 

Trở thành học sinh giỏi Văn từ một “chiếc vé vớt” và hành trình viết 10 cuốn sách

Mình bắt đầu không chỉ đọc để học, mà đọc để sống cùng từng câu chữ. Mình đọc đi đọc lại đoạn đầu của tác phẩm Hai đứa trẻ chỉ để cảm nhận cái không khí chiều tà ở phố huyện sao mà da diết đến thế: “Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời…”

Hay cứ khi đọc bài thơ Sang thu, mình lại không thể quên được cảnh giao mùa tinh tế, uyển chuyển: “Có đám mây mùa hạ. Vắt nửa mình sang thu”.

Tình yêu Văn đó cộng với bước đệm không thể nào hoàn hảo hơn từ việc đạt nhiều giải thưởng Học sinh giỏi Văn, mình chọn ngành Báo chí và Truyền thông. Thời ấy, mình chỉ có một suy nghĩ rằng: mình thích viết và cũng thích được đi đây đi đó, làm báo thì có thể “vừa đi vừa viết”. Trong 4 năm học tập ở Cố đô, mình liên tục nhận được học bổng nhiều kỳ và tốt nghiệp loại Giỏi.

Đọc đến đây, hẳn bạn sẽ nghĩ chắc mình trở thành phóng viên hoặc làm nghề lâu năm, có một tấm thẻ nhà báo thật xịn. Thế nhưng… có lẽ tình yêu với nghề chưa đủ và nhận thức bản thân không đủ sức khỏe để theo công việc vất vả ấy, nên tốt nghiệp Đại học, mình chùn chân mỏi gối, chọn một công việc trái ngành với mức lương ổn định. Giấc mơ viết lành tạm dừng từ đó…

Đọc thêm:

Mình đã làm gì khi mất cảm hứng viết?

Một số mẹo ghi chép nhanh giúp bạn lưu lại những câu chuyện

Viết từ số 0 – Cuốn sách hay về viết lách mà mọi cây viết nên đọc

Mình đã sống nhiều cuộc đời khác nhau kể từ khi làm công việc chấp bút sách

Đại dịch ập đến, mình tìm thấy “chốn về”

Sau gần 3 năm, mình nghỉ việc với mong muốn quay với viết lách. Nhưng… nếu mọi chuyện dễ dàng quá, không là cuộc đời nữa! Covid-19 ập đến và mình thất nghiệp suốt 2 năm liền. Thời điểm ấy, mình thực sự lạc lối…

Mình nhớ năm Covid-19 đầu tiên, mình hoàn toàn mất phương hướng. Giống như đi trên một con đường, thấy ngã rẽ đó nhưng trong đầu chẳng biết rẽ hướng nào. Và rồi, mình đã chọn rẽ rất nhiều hướng khác nhau.

Ngã rẽ đầu tiên là thêu thùa. Mình đã mua vải, kim chỉ và tự học thêu tay trên YouTube với ý nghĩ sẽ kinh doanh các sản phẩm thủ công. Nếu tìm đọc những bài cũ trên duongstory.com năm 2021, bạn sẽ thấy rất nhiều bài hướng dẫn thêu tay của mình vẫn còn ở đó. Mình đã dành 2 tháng để thêu và toàn bộ sản phẩm mình làm ra được bán sạch trong vòng 2 ngày. Liên tiếp sau đó, mình nhận được nhiều lời đề nghị cung cấp sản phẩm thêu tay với số lượng 500 hoặc 1000 và khách yêu cầu rất rõ: chỉ nhận những sản phẩm do chính mình làm ra vì họ ưng ý nét thêu đó. Thời điểm ấy, mình từ chối vì… cảm thấy đây không phải là nơi đi chốn về trong hành trình sự nghiệp của bản thân. Mình vẫn loay hoay tìm kiếm con đường phù hợp.

Trở thành học sinh giỏi Văn từ một “chiếc vé vớt” và hành trình viết 10 cuốn sách
Một trong những sản phẩm thêu tay do chính mình làm vào năm 2021

Ngã rẽ tiếp theo là học tiếng Anh. Mình đăng ký một lớp học tiếng Anh chỉ vì ngày còn bé từng thích ngôn ngữ này. Và mình nuôi hy vọng có thể đổi ngành. Nhưng vì chưa đủ đam mê, nên mình không có nhiều quyết tâm trong việc học tiếng Anh. Mình đi học cho đủ buổi, làm bài tập về nhà cho đủ số lượng nhưng không tìm thêm các phương pháp khác để học tập. Thế là mình tạm dừng.

Năm Covid-19 thứ hai, thời điểm đó, hình thức làm tự do trở nên phổ biến. Những người làm thiết kế, người làm content hay người dạy học vẫn có thể làm online từ xa. Và từ đó, mình biết đến một khái niệm mang tên freelance writer – người viết tự do. Một người có thể dùng kỹ năng viết để tạo ra thu nhập và họ hoàn toàn có thể làm việc ở bất kỳ đâu. 

Hành trình trở thành học sinh giỏi Văn năm nào như một lời nhắc nhở mình về quá khứ. Mình nhận ra, bản thân từng học Văn, từng học báo chí, tại sao lại không thể bắt đầu viết trở lại?

Và rồi sau 5 năm gần như không viết, mình làm lại từ đầu, y hệt như tựa sách Viết từ số 0 mà mình vừa xuất bản. Mình nhận bảo hiểm xã hội một lần để xây dựng website duongstory.com và sáng lập cộng đồng Ngày đẹp trời để viết. Mình viết hăng say đến mức quên cả thời gian. Niềm yêu thích cứ thế ngày một lớn dần.

Và Hải Dương mà bạn biết đến hôm nay, viết hơn 10 cuốn sách bao gồm 2 cuốn sách tự xuất bản và hơn 8 cuốn sách viết thuê cho người khác, hướng dẫn viết cho hơn 500 học viên khắp nơi, có gần 500.000 lượt đọc từ website cá nhân duongstory.com và đạt nhiều giải thưởng từ các cuộc thi viết trên báo chí.

Hành trình của mình có quả ngọt, vì sao?

Một số bạn nghĩ rằng kết quả mà mình chia sẻ ở trên là dựa vào may mắn, thì thực ra không phải. Lại có bạn cho rằng kết quả mà mình có được hôm nay đến nhờ việc mình từng là học sinh giỏi Văn, điều này chỉ đúng một phần.

Trở thành học sinh giỏi Văn từ một “chiếc vé vớt” và hành trình viết 10 cuốn sách
Hai cuốn sách của mình gồm Nằm nghe gió thổi sau hè và Viết từ số 0

Nếu hỏi mình, điều gì làm nên Hải Dương của hôm nay, mình sẽ không ngần ngại kể về 3 thứ tài sản vô giá mà mình có được:

Đầu tiên, nhờ trở thành học sinh giỏi Văn, mình nắm vững những kỹ thuật viết cơ bản để dù có trải qua quãng thời gian dài làm trái ngành, kiến thức đó vẫn không hề phai nhạt đi. Mình hiểu được thế nào là viết câu ngắn gọn, thế là đoạn văn diễn dịch, làm sao để bài viết có câu đinh khiến độc giả nhớ mãi.

Tiếp đến mình được đào tạo trong lĩnh vực Báo chí & Truyền thông – một chuyên ngành cho mình được học viết nâng cao, chuyên sâu hơn. Mình được tiếp cận với viết báo, viết bài PR và học kỹ năng phỏng vấn, kỹ năng tốc ký – những kỹ năng vô cùng quan trọng giúp cho mình làm tốt công việc chấp bút sách (viết sách thuê) bây giờ.

Cuối cùng, khi quay lại với viết lách sau nhiều năm gác bút, mình đã kiên trì và chăm chỉ thực hành mỗi ngày, có ngày lên tới 10.000 từ. Và mình cũng duy trì thói quen viết 1 bài/tuần cho duongstory.com, viết 5-7 bài/tuần cho Facebook cá nhân bên cạnh hàng chục bản thảo sách cho khách hàng suốt 5 năm qua. Ngày qua ngày, kỹ năng của mình tốt lên. Khi chuyên môn được nâng cấp, đó là lúc khách hàng tìm đến với mình.

Từ một cô bé không được chọn, vô tình trở thành học sinh giỏi Văn nhờ chiếc vé vớt, mình viết những dòng này để gửi đến bạn – người đang cảm thấy mình chỉ là một sự lựa chọn cuối cùng, một chiếc “vé vớt” trong bất kỳ hành trình nào của cuộc đời. Nếu có ai đó tạo một lỗ thủng trên cửa sổ để bạn nhìn thấy tia sáng đầu tiên, hãy biết ơn họ. Nhưng quan trọng hơn, bạn thử mạnh dạn mở toang cánh cửa đó và bước ra để thấy được muôn vàn lấp lánh. Tin mình đi, thế giới ngoài kia thật sự rất đẹp.

Để lại một bình luận